Khóa tìm hiểu ơn gọi tại Dòng Con Đức Mẹ Đi Viếng vừa qua không chỉ là một hành trình vật lý mà là sự lột xác trầm lặng của tâm hồn tôi. Giữa bao la lựa chọn của đời người, tôi đã cảm nhận được tiếng mời gọi thầm kín, một luồng ánh sáng len lỏi vào những ngóc ngách sâu thẳm của trái tim, mách bảo tôi rằng: Đây chính là chốn bình yên mà tôi hằng tìm kiếm bấy lâu, và cũng là nơi tôi dần hiểu ra Chúa muốn tôi làm gì.
Khi bước vào cánh cổng của nhà Dòng, tôi thấy mình như trút bỏ được một đống gánh nặng vô hình đã đè nén từ lâu. Không còn tiếng ồn ào, tấp nập của xe cộ; không còn những gương mặt vội vã, vô cảm lướt qua nhau. Thay vào đó là sự bình yên, tĩnh lặng không thể tả. Đó là lúc tôi cảm thấy mình như được chữa lành sau những ngày dài miệt mài ôn tập vì kỳ thi quan trọng của cuộc đời mình. Và những nỗi lo toan, bộn bề bỗng chốc tan biến, nhường cho một sự thanh thản chưa từng có. Chính trong khoảnh khắc đó, tôi biết, mình đã chạm đến một điều gì đó rất thật, rất thiêng liêng, và cũng rất đỗi cần thiết cho linh hồn của mình. Phải chăng, đây chính là cách Chúa đang nói với tôi, đang dẫn dắt tôi đến với ý định của Ngài?
Sự thánh thiện, trong sáng toát ra từ các Chị đã chạm đến tôi một cách sâu sắc nhất. Đó không phải là sự sắp đặt, không phải là mối quan hệ xã giao hời hợt, mà là một dòng chảy yêu thương chân thật, ấm áp, thấm đẫm trong từng ánh mắt, từng nụ cười, từng cử chỉ quan tâm. Tôi nhìn thấy họ cùng nhau làm việc, cùng nhau cầu nguyện, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện đời thường một cách hồn nhiên, không chút giả dối; làm cho lòng tôi dấy lên sự khát khao mãnh liệt về một cuộc sống tràn đầy tình yêu thương và an yên như thế.
Tôi lắng nghe về những khó khăn trên con đường dâng hiến của các Chị, về những khó khăn, thử thách mà họ đã vượt qua bằng một niềm tin son sắt, bằng tình yêu bất diệt cho Thiên Chúa. Từng câu, từng lời chia sẻ của Chị Phụ trách như chạm vào tận sâu trái tim sâu thẳm của trái tim tôi, tạo nên sự đồng cảm mãnh liệt, một sự vỡ òa khi nhận ra rằng mình không đơn độc trong hành trình tìm kiếm ấy. Tôi cảm nhận được một luồng điện ấm áp chạy khắp người, như thể tôi cũng là một phần của đại gia đình thiêng liêng ấy, một phần của dòng chảy yêu thương vô điều kiện ấy. Có phải Chúa đang trả lời lời cầu nguyện bấy lâu của tôi? Có phải Ngài muốn tôi cũng sống một cuộc đời yêu thường và dâng hiến như vậy?
Trước đây, ý niệm về “đi tu” luôn là một điều gì đó xa vời, thậm chí là một sự từ bỏ. Nhưng giờ đây, tôi hiểu rằng đó không phải là Từ Bỏ mà là Chọn Lựa. Chọn lựa một cuộc sống khác, nơi tâm hồn được tự do, bay bổng trong tình yêu Thiên Chúa, nơi mỗi hơi thở đều là lời kinh, mỗi hành động đều là sự phục vụ. Tôi nhìn thấy trong các Chị một niềm hạnh phúc thực sự, một sự mãn nguyện không thể mua được bằng bất cứ thứ vật chất nào. Ánh mắt họ trong trẻo như trẻ thơ, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định vững vàng của những người đã tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời mình trong Chúa.
Chuyến đi đã khép lại, nhưng nó đã mở đã cho tôi một cánh cửa mới, một con đường rạng rỡ và đầy hứa hẹn. Tôi biết, đây không phải là một quyết định vội vàng, mà là cả một hành trình tìm kiếm và lắng nghe tiếng Chúa trong lòng. Tôi cảm nhận rõ ràng rằng, trái tim tôi đang đập những nhịp đập mới, hướng về một cuộc sống ý nghĩa hơn, một cuộc sống mà tôi tin rằng mình sẽ tìm thấy được bình an và hạnh phúc trọn vẹn nhất. Tôi tin rằng, đây chính là nơi tôi muốn thuộc về và là con đường Chúa đã định cho tôi.
Maria Lê Thị Kim Anh – Càng Mỹ Chánh
