Thông tin tác giả
-
Tác giả: Anna Nguyễn Ngọc Bảo Trâm
-
Giáo xứ: Bồ Điền – TGP Huế
-
Giải thưởng: Giải Ba – Hạng mục Bài viết
TOÀN VĂN BÀI VIẾT
Khi năm 2025 dần khép lại, con nhìn lại chặng đường vừa qua của mình và nhận ra rằng có những thay đổi đã đến theo cách con không hề chuẩn bị trước. Cuộc sống của con bước sang một nhịp khác: nhiều áp lực hơn, nhiều lo lắng hơn, và cũng nhiều khoảng lặng hơn để con đối diện với chính mình. Giữa những xáo trộn ấy, con đã học cách dừng lại, đem tất cả những mệt mỏi và bối rối của mình đặt trước mặt Chúa. Và hôm nay, con viết những dòng này như một lời tạ ơn, cho cả những điều dễ chịu lẫn những điều con từng thấy rất khó để đón nhận.
Đầu năm học, con bước vào một môi trường học tập mới – lớp chọn 10/1 – một lớp học mà con chưa từng nghĩ là mình sẽ thuộc về,lớp học không như mong muốn của con. Bước vào môi trường ấy, con mang theo rất nhiều lo lắng và áp lực. Các bạn xung quanh đều giỏi, đều tự tin, còn con thì luôn cảm thấy mình chậm hơn, kém hơn. Sự so sánh vô hình ấy khiến con ngày càng thu mình lại, sống trong mặc cảm và tự ti. Có những ngày con cố gắng rất nhiều, nhưng kết quả vẫn không như mong đợi, và chính điều đó làm con càng thêm mặc cảm, mệt mỏi.
Có những ngày tan học, con trở về nhà với một tâm trạng nặng trĩu. Con tự hỏi tại sao mình lại ở trong lớp học này, tại sao mình không được học ở nơi phù hợp hơn với khả năng của mình. Nhưng chính trong những lúc yếu đuối ấy, con lại tìm đến Chúa và Mẹ. Mỗi cuối ngày, con dâng lên Chúa và Mẹ tất cả những câu chuyện rất nhỏ của mình: một buổi học chưa hiểu bài, một bài kiểm tra làm chưa tốt, hay chỉ là cảm giác buồn và sợ hãi không biết gọi tên. Và cũng có những lúc con mệt mỏi đến mức chỉ biết khóc trong âm thầm. Không một lời than vãn, không một ai hay biết, chỉ có con đối diện với chính mình trong những khoảng lặng rất dài. Có những đêm, con ngồi rất lâu trước Thánh giá, lòng nặng trĩu đến mức không thể gọi thành lời. Con chỉ dám thì thầm trong sâu thẳm tâm hồn: “Chúa ơi, xin Ngài kéo con ra khỏi bóng tối của chính bản thân con. Xin Ngài nắm lấy tay con và dắt con đi qua những khó khăn này. Con mệt quá rồi, Chúa ơi.”
Con không xin Chúa cất đi mọi thử thách, vì con biết mình còn cần được rèn luyện và lớn lên. Con chỉ xin một điều rất nhỏ: được ở lại trong sự hiện diện thinh lặng của Người. Và thật lạ, chính trong những giây phút tưởng như yếu đuối nhất ấy, con lại cảm nhận được một sự bình an rất sâu. Không ồn ào, không rõ ràng, nhưng đủ để con tin rằng mình không bị bỏ rơi, rằng dù con có chậm chạp và mong manh đến đâu, Chúa vẫn đang kiên nhẫn chờ con và bước cùng con từng đoạn đường.
Ánh sáng không đến ngay sau những giọt nước mắt ấy. Nhưng từng chút một, rất chậm, con nhận ra lòng mình không còn nặng như trước. Những ngày sau đó, con vẫn đến lớp, vẫn học bài, vẫn đối diện với áp lực, nhưng con không còn hoảng sợ như trước nữa. Con bắt đầu hiểu rằng Chúa không kéo con ra khỏi bóng tối bằng một phép lạ tức thì, mà bằng cách ở lại cùng con trong chính bóng tối ấy, để con không phải bước đi một mình.
Có những hôm đến trường, con vẫn lo lắng, vẫn tự ti, nhưng sâu trong lòng, con biết mình không còn đơn độc. Con học được cách chấp nhận nhịp độ của riêng mình, không so sánh, không vội vàng. Mỗi cuối ngày, con lại dâng lên Chúa và Mẹ những câu chuyện rất nhỏ của mình, và chính sự phó thác ấy giúp con đứng vững hơn từng ngày.
Giờ đây, khi năm cũ sắp sửa khép lại, con nhìn lại chính mình của những ngày đầu năm học và nhận ra con đã không còn là con của ngày ấy nữa. Con vẫn chưa giỏi hơn bao nhiêu, vẫn còn nhiều giới hạn và yếu đuối, nhưng con đã học được cách không bỏ chạy khi mệt mỏi. Con đã học được cách dừng lại, cúi đầu và đặt cuộc đời mình vào tay Chúa, ngay cả khi con chưa hiểu hết con đường phía trước.
Con tạ ơn Chúa vì Người đã không kéo con ra khỏi bóng tối theo cách con mong muốn, nhưng đã ở lại cùng con trong chính bóng tối ấy. Nhờ vậy, con học được cách bước đi chậm rãi hơn, khiêm nhường hơn, và tin tưởng hơn. Những giọt nước mắt âm thầm của con không còn là dấu hiệu của yếu đuối, mà trở thành lời cầu nguyện sâu nhất mà con có thể dâng lên Người.
Trong những ngày cuối năm này, món quà xuân con xin dâng Chúa không phải là thành công hay kết quả, mà là chính hành trình con đã đi qua với tất cả những mệt mỏi, sợ hãi và cả niềm tin còn non nớt. Xin Chúa tiếp tục nắm lấy tay con trong năm mới, để dù con còn chậm, còn vấp ngã, con vẫn đủ can đảm bước tiếp, bởi con biết rằng: con không đi một mình.
Anna Nguyễn Ngọc Bảo Trâm
