Thông tin tác giả
-
Tác giả: Maria Nguyễn Bảo Ngọc
-
Giáo xứ: Thọ Lộc – GP Xuân Lộc
-
Giải thưởng: Giải Khuyến khích – Hạng mục Bài viết
TOÀN VĂN BÀI VIẾT
Mỗi độ xuân về,khi những cánh hoa mai,hoa đào bắt đầu khoe sắc,khi đất trời như khoác lên mình tấm áo mới của hy vọng và bình an,lòng con lại rộn ràng một niềm vui rất khác.Đó không chỉ là niềm vui đón Tết, được thêm tuổi mới, được sum họp bên gia đình,mà còn là niềm vui thiêng liêng khi con được nhìn lại một năm đã qua để tạ ơn Chúa-Đấng luôn yêu thương,chở che và đồng hành cùng con trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Một năm vừa qua là một hành trình có cả nắng ấm lẫn mưa giông.Có những ngày con cảm thấy rất vui vì đạt được kết quả tốt trong học tập,được cha mẹ yêu thương, thầy cô dạy dỗ và bạn bè quý mến.Nhưng cũng có những lúc con mệt mỏi,buồn bã, thất vọng vì những lỗi lầm của bản thân, vì những lúc con chưa ngoan,chưa vâng lời,chưa sống đúng như Chúa mong muốn.Thế nhưng, dù con yếu đuối hay vấp ngã,Chúa vẫn luôn ở đó,âm thầm nâng đỡ và kiên nhẫn chờ đợi con quay về. Đã có khoảng thời gian con cảm thấy mình yếu đuối,dễ nản lòng, nhất là khi gặp khó khăn trong học tập và trong các mối quan hệ xung quanh.Con từng tự hỏi:”Liệu Chúa có đang lắng nghe con cầu nguyện không?” Và rồi,chính trong những lúc con tưởng như chán nản nhất,Chúa đã âm thầm ban ơn cho con theo cách rất nhẹ nhàng. Con nhớ có một lần,con đứng trước một kì kiểm tra quan trọng.Con đã rất lo sợ vì cảm thấy mình chưa chuẩn bị đủ tốt.Đêm hôm ấy,con đã cầu nguyện rất lâu,không xin Chúa cho con điểm cao,mà chỉ xin Ngài ban cho con sự bình an và lòng can đảm.Sáng hôm sau,bước vào phòng thi, điều lạ lùng là con không còn quá sợ hãi nữa.Con làm bài với một tâm thế bình tĩnh hơn hẳn.Kết quả không phải là điểm số cao nhất,nhưng đó là kết quả tốt hơn những gì con mong đợi.Lúc ấy,con hiểu rằng ơn Chúa không phải lúc nào cũng là điều lớn lao,mà đôi khi là sự bình an trong tâm hồn để con đủ sức bước tiếp. Nhìn lại một năm qua,con nhận ra rằng mình đã nhận được rất nhiều Hồng Ân.Đó là sức khỏe để học tập và vui chơi,là mái ấm gia đình đầy ắp tiếng cười,là những bữa cơm đơn sơ nhưng chan chứa yêu thương.Con biết rằng không phải ai cũng may mắn có được những điều ấy.Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người đang phải đối diện với khó khăn,bệnh tật,nghèo đói và cô đơn.Nghĩ đến đó,con càng thấm thía hơn lời dạy của Chúa về lòng biết ơn và sự sẻ chia.
Mùa xuân không chỉ là thời gian của niềm vui và sum họp,mà còn là dịp để mỗi người mở rộng trái tim,biết yêu thương và cho đi nhiều hơn.Với con “Quà Xuân Dâng Chúa” không phải là những món quà lớn lao hay vật chất đắt tiền,mà chính là một tấm lòng chân thành.Con muốn dâng lên Chúa những cố gắng nhỏ bé của mình,cố gắng sống ngoan ngoãn hơn, biết vâng lời cha mẹ, lễ phép với người lớn,yêu thương bạn bè và chăm chỉ học tập.Con tin rằng,đó chính là món quà đẹp nhất mà Chúa mong chờ nơi con. Con cũng dâng lên Chúa lời xin lỗi từ đáy lòng vì những lần con đã làm Chúa buồn.Có lúc con ích kỷ,chỉ nghỉ đến bản thân,có khi con lười biếng, chưa biết trân trọng thời gian và những cơ hội Chúa ban.Nhưng hôm nay,trong bầu khí linh thiêng của mùa xuân mới,con xin quyết tâm thay đổi,xin Chúa giúp con biết sống tốt hơn mỗi ngày. Bên cạnh đó,con mong muốn được noi gương Chúa Giêsu để biết yêu thương và chia sẻ với những người xung quanh.Con sẽ học cách biết quan tâm đến ông bà,cha mẹ nhiều hơn, biết giúp đỡ những người gặp khó khăn, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi đúng lúc.Dù chỉ là những việc làm nhỏ,con tin rằng khi được thực hiện bằng tình yêu, chúng sẽ trở thành những hạt giống tốt đẹp,góp phần làm cho cuộc sống này thêm ấm áp và ý nghĩa. Mùa xuân mới đang đến gần.Con xin dâng lên Chúa tất cả niềm vui,nỗi buồn,ước mơ và hy vọng của mình.Xin Chúa ở lại trong gia đình con,ban cho mọi người sức khỏe,bình an và lòng yêu thương.Xin Chúa cũng ở bên những ai đang đau khổ,để họ cảm nhận được hơi ấm của mùa xuân và tình yêu vô bờ bến của Ngài. “Quà xuân dâng Chúa” của con chính là một trái tim biết tạ ơn, một tâm hồn biết yêu thương và một quyết tâm sống tốt hơn trong năm mới.Nguyện xin Chúa đón nhận món quà nhỏ bé ấy và đồng hành cùng con trên mọi nẻo đường phía trước.
Maria Nguyễn Bảo Ngọc
Thông tin tác giả
-
Tác giả: Anna Trần Thị Mộng
-
Giáo xứ: Đông Lâm – TGP Huế
-
Giải thưởng: Giải Khuyến khích – Hạng mục Bài viết
TOÀN VĂN BÀI VIẾT
DẤU CHÂN HỒNG ÂN TRONG NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM
Khi những ngày cuối cùng của năm nhẹ nhàng trôi qua, con lắng lòng để nhìn lại chặng đường đã qua — một hành trình không chỉ được đo bằng thời gian, mà còn bằng những dấu chân hồng ân mà Thiên Chúa âm thầm in dấu trên cuộc đời con. Nhìn lại năm qua, con nhận ra rằng mọi biến cố, dù lớn hay nhỏ, đều là cách Ngài dạy con trưởng thành trong đức tin và yêu thương.
Lạy Chúa, nếu không có ánh sáng đức tin soi dẫn, có lẽ con chỉ thấy một năm với bao vất vả, lo toan và thử thách nối tiếp nhau. Nhưng nhờ ơn Chúa, con nhận ra rằng đằng sau mỗi biến cố là một lời mời gọi yêu thương; đằng sau mỗi gian nan là bàn tay quan phòng nâng đỡ; và đằng sau mỗi lần con tưởng chừng gục ngã là tình yêu trung tín của Ngài — một tình yêu không bao giờ vơi cạn.
Năm vừa qua, việc học tập dường như trở nên khó khăn và áp lực hơn bao giờ hết. Những môn học từng khiến con thích thú giờ trở thành gánh nặng, từng trang sách như nhấn nặng lên đôi vai con. Dù con đã cố gắng hết sức, kết quả đôi khi vẫn không như mong đợi, khiến con nhiều lần nghi ngờ bản thân. Có những đêm, con ngồi trước bàn học, nhìn ra ngoài cửa sổ mà lòng nặng trĩu: “Lạy Chúa, con đã cố gắng, nhưng sao mọi thứ vẫn quá khó khăn? Ngài có đang lắng nghe con không?”
Không chỉ riêng con, gia đình con cũng trải qua những biến cố mà không ai mong muốn. Một sự việc bất ngờ xảy ra khiến mọi kế hoạch và niềm vui hằng ngày đều đảo lộn. Ngôi nhà vốn đầy tiếng cười giờ trở nên im lặng, đôi khi nặng nề đến mức con cảm thấy lạc lõng. Mẹ và ba không còn nở nụ cười như trước, và gia đình xáo xào khiến con vừa lo lắng vừa bất lực. Thế nhưng, đến những ngày đầu tháng 11, một tin vui bất ngờ đã đến, như ánh bình minh xuyên qua màn đêm u tối, hàn gắn những vết thương và thắp sáng hy vọng trong lòng từng thành viên. Con nhận ra có lẽ đây chính là thử thách Chúa dành cho gia đình con: để mỗi người học cách kiên nhẫn, tín thác và trân trọng từng khoảnh khắc bình an dù nhỏ bé.
Trong những đêm dài ưu tư, lời kinh của con không còn trọn vẹn, chỉ là những tiếng thở dài nghẹn ngào dâng lên Chúa. Con từng tự hỏi: “Lạy Chúa, Ngài có thật sự đang lắng nghe con không?” Và rồi, trong sự im lặng ấy, Chúa đã trả lời — không bằng phép lạ ồn ào, mà bằng sự bình an sâu thẳm, dịu dàng lan tỏa khắp tâm hồn con. Con cảm nhận được Ngài vẫn đồng hành, vẫn nâng đỡ con, và dạy con cách tín thác vào Ngài khi đối diện khó khăn. Một buổi tối sau giờ lễ, trong khi thinh lặng trước Thánh Thể, con chỉ biết cúi đầu thưa lên một lời cầu nguyện đơn sơ: “Lạy Chúa, con mệt mỏi quá. Xin Ngài dẫn con đi.” Và rồi, không phải mọi khó khăn lập tức biến mất, nhưng lòng con được bao phủ bởi một sự bình an sâu xa — một bình an giúp con đủ sức để tiếp tục học tập, yêu thương và nhẫn nại
Sau lời phó thác ấy, con học cách đi chậm lại trong học tập, biết kiên nhẫn với bản thân, không ép mình phải hoàn hảo mà vẫn cố gắng hết sức. Con học cách lắng nghe nhiều hơn trong gia đình, bớt nóng giận, thêm sự cảm thông. Những thay đổi nhỏ bé ấy chính là dấu chân hồng ân Chúa âm thầm để lại trên cuộc đời con. Con hiểu rằng Ngài không hứa gỡ bỏ mọi khó khăn, nhưng Ngài luôn đồng hành, biến thử thách thành cơ hội để con trưởng thành trong đức tin.
Con nhận ra rằng Chúa không hứa xóa bỏ mọi khổ đau, nhưng Ngài hứa ở cùng con và gia đình trong mọi thử thách. Những ngày học tập mệt mỏi dạy con kiên nhẫn; những ngày gia đình xáo xào dạy con yêu thương, thông cảm và biết trân trọng từng giây phút bình an. Như Thánh Phaolô đã viết: “Ơn Ta đủ cho con, vì sức mạnh của Ta nên trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cr 12,9). Chính trong yếu đuối, con chạm đến quyền năng yêu thương của Chúa và nhận ra rằng mỗi thử thách, dù khó khăn đến đâu, đều là một ân ban giúp con trưởng thành hơn.
Giờ đây, đứng trước thánh nhan Ngài trong những ngày cuối năm, con chỉ biết cúi đầu dâng lời tạ ơn. Tạ ơn Chúa vì đã đồng hành trong những ngày học tập gian nan, trong những lúc gia đình xáo xào. Tạ ơn Chúa vì đã cho con biết khiêm nhường, tín thác và yêu thương nhiều hơn.
Lạy Chúa, bước sang năm mới, con xin dâng trọn cuộc đời con và gia đình trong bàn tay quan phòng của Ngài. Xin cho con biết sống chậm lại để nhận ra ơn Chúa mỗi ngày, biết tín thác khi gặp thử thách, và biến cuộc đời mình thành lời tạ ơn sống động, để tình yêu Ngài lan tỏa đến mọi người con gặp gỡ.
Tạ ơn Chúa vì Ngài vẫn đồng hành với con và gia đình con, hôm qua, hôm nay và mãi mãi. Amen
Anna Trần Thị Mộng
Thông tin tác giả
-
Tác giả: Anê Lê Nguyễn Tâm Như
-
Giáo xứ: Cự Lại – TGP Huế
- Giải thưởng: Giải Khuyến khích – Hạng mục Bài viết
TOÀN VĂN BÀI VIẾT
HOA XUÂN DÂNG CHÚA – KHI CHÚA Ở LẠI VỚI EM
Cuối năm, khi những ngày cũ dần khép lại, em chợt nhận ra mình đã đi qua một chặng đường không dài, nhưng đủ để em cảm nhận được sự hiện diện âm thầm của Chúa trong từng biến cố nhỏ của đời sống. Ở tuổi mười lăm, em chưa hiểu hết những điều lớn lao, nhưng em tin rằng mỗi nhịp thở bình yên, mỗi ngày còn được sống trong yêu thương, đều là ân huệ Chúa ban. Hoa xuân em dâng Chúa năm nay không rực rỡ, chỉ là lời tạ ơn đơn sơ của một người đang chập chững lớn lên trong vòng tay Ngài. Trong năm qua, em đã trải qua rất nhiều biến cố lớn nhỏ, những điều làm em thao thức nhiều nhất chính là ở trong một khoảng thời gian chẳng mấy đặc biệt của cuộc sống,mọi thứ vẫn trôi qua một cách êm đềm và lặng nhưng lòng em lại nhói lên một cảm giác cô đơn,lạc lõng và buồn tủi chẳng biết từ đâu xuất hiện. Em thấy mình không giỏi như người khác, không được chú ý, và đôi lúc tự hỏi mình hiện diện trong cuộc sống này với mục đích gì đây ?. Em vẫn đi lễ, vẫn cầu nguyện, nhưng trong lòng lại mang nhiều nghi ngờ. Em không dám nói với ai, chỉ âm thầm mang nỗi buồn ấy một mình. Một buổi chiều, sau giờ học, em ghé vào nhà thờ. Nhà thờ lúc ấy vắng lặng, chỉ có ánh đèn nhỏ trước tượng Chúa. Em ngồi xuống rất lâu, không nói gì, chỉ nhìn lên Chúa và để cho nước mắt rơi. Trong thinh lặng ấy, em chợt nhớ đến một câu Kinh Thánh: “Đừng sợ, vì Ta ở với con.” Em không biết vì sao câu ấy lại hiện lên rõ ràng đến vậy, nhưng chính khoảnh khắc đó, lòng em được xoa dịu. Em hiểu rằng dù em có nhỏ bé, có vô danh, thì em vẫn được Chúa yêu thương và đồng hành trong từng ngày sống. Từ ngày hôm ấy, mọi thứ bên ngoài vẫn tiếp tục diễn ra,em vẫn là một đứa trẻ bình thường với những lo lắng của tuổi học trò. Nhưng bên trong em, có điều gì đó đã khác. Em bắt đầu tin rằng giá trị của mình không nằm ở việc được người khác nhìn nhận, mà ở chỗ em được Chúa yêu thương bao nhiêu.Và em biết rằng Chúa vẫn luôn ở đó,vẫn âm thầm và lặng lẽ đợi chờ em gõ cửa để có thể sưởi ấm trái tim lạnh căm của mình. Đó là ân sủng lớn nhất mà Chúa đã ban cho em trong năm qua. Khi mùa xuân về, em hiểu rằng bông hoa đẹp nhất em có thể dâng lên Chúa không phải là thành tích hay lời hứa lớn lao, mà là một trái tim biết quay về, biết tin tưởng và biết tạ ơn. Dẫu còn non nớt và nhiều thiếu sót, em tin rằng Chúa vẫn mỉm cười khi nhìn thấy sự cố gắng âm thầm của em vì đối với Chúa mọi thứ em làm chẳng đáng là gì trước mặt Chúa điều Ngài cần chính là sự nhỏ bé và trái tim chan chứa lòng mến đối với Ngài. Lạy Chúa, cuối năm này,con xin dâng lên Ngài hoa xuân của lòng con là niềm tin nhỏ bé nhưng chân thành. Xin Chúa tiếp tục ở lại với con trong năm mới, để từng ngày sống của con trở thành một lời tạ ơn nhẹ nhàng dâng lên Ngài với cả tấm lòng đơn sơ của con.
