Trong khuôn khổ Cuộc thi “Quà Xuân Dâng Chúa” do Ban Ơn Gọi Ngoại Trú – Hội Dòng Con Đức Mẹ Đi Viếng tổ chức, Ban Giám khảo đã trân trọng trao Giải Nhất – Hạng mục Bài viết cho tác phẩm “CON KỂ CHÚA NGHE”.
Thông tin tác giả
-
Tác giả: Cecilia Phan Lê Thảo Ân
-
Giáo xứ: An Đôn
-
Giải thưởng: Giải Nhất – Hạng mục Bài viết
Bài viết của em nổi bật nhờ lối diễn đạt chân thành, suy tư trong sáng và đức tin sống động. Từng dòng chữ như một lời nguyện xuân đơn sơ nhưng tha thiết, thể hiện lòng biết ơn và ước mong dâng lên Chúa những điều tốt đẹp nhất trong năm mới.
TOÀN VĂN BÀI VIẾT
Lạy Chúa, khi những ngày cuối năm chạm ngõ, khi nhịp sống dường như chậm lại sau bao hối hả, con chợt nhận ra mình cần dừng lại. Không phải để kiểm kê xem con đã làm được bao nhiêu việc, đạt được bao nhiêu thành quả, mà là để lắng nghe lòng mình và tự hỏi một cách rất thật: suốt một năm qua, con đã sống như thế nào trước mặt Chúa?
Con vẫn đi lễ, vẫn là những bước chân quen thuộc dẫn con đến ngôi nhà thờ thân thương, vẫn là chiếc ghế cũ, lời kinh cũ, những thánh ca con đã thuộc lòng từ lâu. Nhưng Chúa ơi, có những buổi sáng con đến đó chỉ với sự hiện diện mệt mỏi của chính mình. Con không biết phải cầu nguyện sao cho trọn, cũng chẳng có những lời đẹp đẽ để thưa chuyện cùng Chúa. Con chỉ biết ngồi yên, để cho sự thinh lặng bao phủ, để cho trái tim con được nghỉ ngơi. Và chính trong thinh lặng ấy, con dần hiểu ra một điều rất nhẹ mà rất sâu: Chúa không chờ con nói nhiều, Chúa chỉ chờ con ở lại. Ở lại với Chúa bằng con người thật của mình mong manh, mệt mỏi, nhưng không bỏ đi.
Một năm qua, con học tập, sinh hoạt và sống giữa đời với những nhịp điệu rất quen thuộc. Có những ngày con chăm chỉ, có những ngày con trì trệ và nản lòng. Có những buổi tối con ngồi trước trang sách, mắt vẫn dõi theo từng dòng chữ nhưng lòng thì trống rỗng, nặng trĩu những lo toan khó gọi thành tên. Con thấy mình nhỏ bé trước những đòi hỏi của cuộc sống, trước những kỳ vọng, những so sánh vô hình. Con đã từng lo lắng rằng mình chưa đủ giỏi, chưa đủ mạnh, chưa đủ xứng đáng cho ơn gọi mà con đang thao thức và ôm ấp. Nhưng rồi, từng chút một, con hiểu ra: ơn gọi không đòi con phải hoàn hảo, mà mời gọi con dám trung thực với chính mình, dám đến với Chúa bằng sự thật của đời mình.
Là một bạn ơn gọi ngoại trú, con đứng giữa đời và ơn thánh. Con chưa bước hẳn ra khỏi thế gian, nhưng cũng không còn thuộc trọn về nó. Có những lúc con thấy mình lạc lõng, như đang đứng ở một ngã ba mà chưa nhìn rõ con đường phía trước. Con không biết mình đang ở đâu trong kế hoạch của Chúa, không biết sự chờ đợi này sẽ còn kéo dài bao lâu. Nhưng chính trong khoảng giữa mong manh và nhiều bấp bênh ấy, con học được cách tin tưởng: rằng Chúa vẫn đang âm thầm làm việc nơi con, ngay cả khi con chưa kịp nhận ra hay chưa hiểu hết ý Ngài.
Con xin tạ ơn Chúa vì muôn vàn ơn lành Chúa đã tuôn đổ xuống trên cuộc đời con, đôi khi rất rõ ràng, đôi khi lại ẩn mình trong những điều nhỏ bé. Con tạ ơn Chúa vì gia đình nơi không nói nhiều về ơn gọi, không đặt nặng những lời to tát, nhưng luôn hiện diện bằng tình yêu thương và sự kiên nhẫn bền bỉ. Những lời động viên giản dị, những hy sinh âm thầm của ba mẹ giúp con hiểu rằng, phía sau mỗi bước đi của con là rất nhiều trái tim đang lặng lẽ đồng hành và cầu nguyện.
Con cũng tạ ơn Chúa vì những người con gặp trong năm qua những người đã đến, đã ở lại, hoặc đã đi qua đời con theo cách riêng của họ. Dù bằng sự nâng đỡ hay bằng những va chạm, họ đều giúp con nhận ra nhiều bài học quý giá cho hành trình trưởng thành. Con tạ ơn Chúa cả vì những yếu đuối của chính mình, những điều chưa trọn vẹn, những giọt nước mắt âm thầm rơi xuống vì áp lực học tập, vì những hiểu lầm, những trái ý và những giới hạn con chưa vượt qua được. Con tin rằng, không có giọt nước mắt nào là vô nghĩa trước mặt Chúa.
Lạy Chúa, khi năm cũ dần khép lại, con không xin Chúa xóa đi những yếu đuối, cũng không xin quên hết những vấp ngã con từng trải qua. Con chỉ xin Chúa cho con biết nhìn mọi sự bằng ánh mắt của niềm tin. Xin cho con đủ khiêm tốn để chấp nhận rằng mình chưa trọn lành, và đủ can đảm để bước tiếp, ngay cả khi con đường phía trước vẫn còn phủ mờ sương sớm.
Năm mới đến với con như một mùa xuân rất khẽ, không ồn ào, không rực rỡ. Con không mong những khởi đầu thật lớn lao, cũng không dám xin những đổi thay quá ngoạn mục. Con chỉ mong mình đủ trung thành trong những điều nhỏ bé mỗi ngày: học tập nghiêm túc hơn, cầu nguyện sốt mến hơn, yêu thương gia đình nhiều hơn, và biết lắng nghe tiếng Chúa rõ hơn trong những khoảng thinh lặng rất đời thường. Con xin dâng năm mới cho Chúa như một lời phó thác âm thầm, không phô trương nhưng bền bỉ.
Nếu Chúa muốn con đi chậm, xin cho con biết kiên nhẫn. Nếu Chúa muốn con chờ đợi, xin cho con đủ bình an để ở lại mà không nôn nóng. Bởi con tin rằng, mùa xuân của đời con không hệ tại ở tốc độ bước đi, mà ở việc con có để Chúa dẫn con đi hay không. Xin cho nguồn bình an và muôn ân thiêng của Chúa tiếp tục ở bên, ở lại và tuôn đổ tràn trào trên con trong từng ngày mới.
Lạy Chúa, bức thư này của con không tròn trịa, không hoa mỹ nhưng được viết bằng tất cả những suy tư rất thật của một người trẻ còn non nớt, còn nhiều vụng về, đang học cách tin, học cách chờ và học cách bước theo Chúa từng chút một.
Con gái nhỏ của Chúa,
Thảo Ân
Ban Tổ chức xin chúc mừng em Cecilia Phan Lê Thảo Ân và gia đình.
Nguyện xin Thiên Chúa tiếp tục đồng hành, nâng đỡ và chúc lành cho em trên hành trình học tập, trưởng thành và lớn lên trong đức tin.
