Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
44 Khi ấy, Đức Giê-su nói với dân chúng rằng : “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy ; và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. 45 Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ : Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi. 46 Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha. 47 Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. 48 Tôi là bánh trường sinh. 49 Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. 50 Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. 51 Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”
Cầu Nguyện Để Xin Món Quà Đức Tin
(Cv 8:26-40; Ga 6:44-51)
Chúng ta nghe câu chuyện về Philipphê và viên thái giám người Êthióp trong bài đọc 1 hôm nay. Điều đầu tiên chúng ta lưu tâm là việc Philipphê đi theo sự hướng dẫn của Chúa: “Đứng lên, đi về hướng nam, theo con đường từ Giêrusalem xuống Gada; con đường này vắng” (Cv 8:26). Hành trình rao giảng Tin Mừng là hành trình luôn được vạch ra bởi Thiên Chúa. Nhiều người trong chúng ta nghĩ rằng đây là hành trình tôi tự tạo ra theo ước muốn của tôi. Qua hình ảnh của Philipphê, Chúa muốn dạy chúng ta rằng: những người muốn thành công trong đời sống rao giảng Tin Mừng phải luôn đi theo hành trình Chúa đã vạch ra, đi đến nơi Chúa muốn, gặp những người Chúa yêu.
Chi tiết thứ hai chúng ta có thể suy gẫm là việc Philipphê làm chứng cho Chúa Giêsu bằng việc giải thích cho viên thái giám những lời ngôn sứ ông ta đang đọc và dẫn ông ta đến niềm tin vào Chúa Giêsu là Đức Kitô: “Viên thái giám ngỏ lời với ông Philípphê: ‘Xin ông cho biết: vị ngôn sứ nói thế về ai? Về chính mình hay về một ai khác?’ Ông Philípphê lên tiếng, và khởi từ đoạn Kinh Thánh ấy mà loan báo Tin Mừng Đức Giêsu cho ông” (Cv 8:34-35). Trong hình ảnh này, chúng ta thấy Philippphê sử dụng điều mà viên thái giám đang quan tâm lúc đó như là khởi điểm để rao giảng về Đức Kitô. Người môn đệ làm chứng cho Chúa Giêsu cũng thế, cũng phải bắt đầu với những mối bận tâm hằng ngày của mình và của người khác vì qua đó Chúa muốn nói với chúng ta sứ điệp yêu thương của Ngài.
Bài giảng về Bánh Hằng Sống bước sang một ngã rẽ mới trong trình thuật Tin Mừng hôm nay. Chúa Giêsu không còn dùng ngôn ngữ hình ảnh để nói cho đám đông về thực tại hữu hình đứng sau dấu lạ hoá bánh ra nhiều, mà Ngài nói rõ ràng cho họ biết thực tại hữu hình đó chính là Ngài, Bánh Hằng Sống từ trời xuống. Để đi đến khẳng định đó, Chúa Giêsu tiếp tục dùng Kinh Thánh để nói về mối tương quan giữa Ngài với Chúa Cha và việc Ngài trở nên Bánh Trường Sinh cho thế gian chính là thánh ý của Chúa Cha.
Mệnh lệnh của Chúa Giêsu được dùng trong những lời phàn nàn đi theo với một chuỗi những lời nói phản ánh thần học của Thánh Gioan về niềm tin. Theo Thánh Gioan, đức tin là một món quà của Chúa Cha: “Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy; và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi” (Ga 6:44-45). Những lời này lặp lại khẳng định rằng chỉ có những ai “được Thiên Chúa lôi kéo” mới tin vào Chúa Giêsu, Đấng sẽ mang lại sự sống trong ngày sau hết hay còn gọi là sự sống đời đời. Theo các học giả Kinh Thánh, Thánh Gioan đã mở rộng lời trích từ sách ngôn sứ Isaia (54:13) và Giêrêmia (31:34) để minh hoạ rằng Thiên Chúa là Đấng ban niềm tin cho những ai tin vào Chúa Giêsu. Nhìn từ khía cạnh này, chúng ta được nhắc nhở rằng đức tin không phải là một nỗ lực thuần tuý của con người, nhưng là một ân ban của Thiên Chúa. Không phải chúng ta đọc nhiều sách, học nhiều trường lớp về thần học, đức tin của chúng ta sẽ lớn mạnh. Nhưng chỉ trong đời sống cầu nguyện, trong tương quan mật thiết với Thiên Chúa đức tin của chúng ta mới được nuôi dưỡng và trưởng thành. Đức tin và đời sống cầu nguyện chân thật luôn đi đôi với nhau: đức tin thúc đẩy chúng ta cầu nguyện và cầu nguyện là diễn tả của đức tin và làm cho đức tin vững mạnh.
Trong cầu nguyện, chúng ta sẽ nhận ra rằng Chúa Giêsu là Đấng được Chúa Cha sai đến để mang sự sống đời đời cho con người: “Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha. Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời” (Ga 6:46-47). Những lời này khẳng định rằng chúng ta sẽ không có sự hiểu biết về Thiên Chúa nếu chúng ta không đến với Chúa Giêsu vì chỉ có mình Ngài đã thấy Thiên Chúa và đến từ Thiên Chúa. Nên chỉ nơi Ngài chúng ta mới tìm được kiến thức về mầu nhiệm Thiên Chúa là tình yêu. Nhưng trong thực tế, chúng ta không ‘tha thiết’ để đến với Chúa Giêsu. Mỗi tuần [mỗi ngày] đi lễ hoặc dành cho Chúa tí thời gian của mình, chúng ta cũng thấy tiếc. Nhiều khi chúng ta chỉ đến với Chúa “khi chúng ta rảnh.” Rồi nếu có đến với Chúa thì chúng ta cũng không để ý đến việc lắng nghe lời Chúa; mà có để ý lắng nghe thì cũng không đem ra thực hành. Cuối cùng, chúng ta vẫn ở lại trong sự vô tri của mình về Thiên Chúa, về tình yêu của Ngài vì chúng ta không để Ngài hoạt động trong chúng ta, không để cho tình yêu của Ngài phản chiếu trong cuộc đời mình.
Vì đến từ Thiên Chúa và đem lại sự sống đời đời cho con người, nên Chúa Giêsu đã khẳng định Ngài là bánh trường sinh: “Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn manna trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống” (Ga 6:48-51). Theo các học giả Kinh Thánh việc phân chia câu chuyện đến câu 51 trong trình thuật hôm nay mang lại một số vấn đề vì nó đưa đề tài từ Chúa Giêsu như là Đấng mặc khải Chúa Cha, Đấng đến từ trời qua việc trình bày bánh Chúa Giêsu mang đến theo ngôn ngữ của Bí Tích Thánh Thể. Đây là một đề tài mới chạy suốt cho đến câu 59. Một số học giả chọn kết thúc trình thuật ở câu 50 và những gì theo sau đưa sang phần mới. Tuy nhiên, trình thuật Tin Mừng hôm nay phân chia đến câu 51 vì nhiều học giả đồng ý rằng từ câu 51-59 không thuộc về câu chuyện nguyên thuỷ nhưng được thêm vào trong thời gian chỉnh sửa cuối cùng của Tin Mừng. Điều đáng để chúng ta suy gẫm trong những lời trên là việc Chúa Giêsu đưa ra sự tương phản giữa manna trong sa mạc mà tổ tiên của thính giả Ngài ăn và họ đã chết với bánh mà Ngài ban, ai ăn sẽ sống muôn đời. Chúng ta có thể xem mình là những người may mắn vì chúng ta được ăn bánh Chúa Giêsu ban và được hưởng sự sống muôn đời. Câu hỏi ở đây là: Chúng ta có cảm thấy đây là một đặc ân không? Chúng ta có thật sự hãnh diện và hạnh phúc khi đến đón nhận “Bánh Trường Sinh” không?
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng. SDB
